Home / VĂN MẪU THPT / Văn mẫu lớp 12 / Chứng minh tính sử thi lãng mạn qua tác phẩm Rừng xà nu | Văn mẫu

Chứng minh tính sử thi lãng mạn qua tác phẩm Rừng xà nu | Văn mẫu

( Văn mẫu lớp 12)

Đề bài: Em hãy chứng minh tính sử thi lãng mạn trong tác phẩm Rừng xà nu của Nguyễn Trung Thành

( bài chứng minh của bạn Nguyễn Khánh Huyền)

Bài làm:

          Nguyễn Trung Thành là một nhà văn vô cùng thành công trong mảng đề tài viết về Tây Nguyên và các tác phẩm của ông thường mang đậm khuynh hướng sử thi. Mùa hè năm 1945, đế quốc Mĩ tiến hành chiến tranh xâm lược nước ta khiến cho nền độc lập dân tộc bị đe dọa. Nhân dân ta bị đẩy vào tình thế lựa chọn giữa làm nô lệ và đứng dậy đấu tranh. Truyện ngắn “Rừng xà nu” được ra đời vào hoàn cảnh đặc biệt đó, sự ra đời của truyện mang ý nghĩa rất quan trọng, bởi vậy nó mang tính sử thi lãng mạn vô cùng lớn.

        Sử thi là tên gọi của một thể loại văn học dân gian xuất hiện từ rất lâu rồi. Sử thi có dung lượng lớn, quy mô lớn, đề cập đến vấn đề trọng đại của dân tộc. Hơn nữa, sử thi còn là khuynh hướng sáng tác của văn học cách mạng giai đoạn 1945 – 1975. Sở dĩ văn học cách mạng giai đoạn này mang đậm chất sử thi vì đây là giai đoạn 30 năm chiến tranh chống Pháp, chống Mỹ, bảo vệ nền độc lập dân tộc. Sử thi phản ánh một cách chân thực hiện thực đời sống luôn có trong văn học, hay nói cách khác là văn học mang đậm chất sử thi.

        Biểu hiện vẻ đẹp sử thi lãng mạn trong truyện ngắn  “Rừng xà nu” được thể hiện rất rõ qua nội dung và ý nghĩa của tác phẩm. Tác phẩm “Rừng xà nu” kể về làng Xô Man – ngôi làng nhỏ bé của Tây Nguyên bị Mỹ Diệm khủng bố hết sức dã man để dập tắt ý chí, tinh thần của người dân làng Xô Man. Trước những mất mát đau thương đó, dân làng đã quyết đứng dậy chống lại kẻ thù. Cuộc nổi dậy của người dân làng Xô Man có thể xem đó là con đường mà dân tộc ta, cách mạng Việt Nam đã lựa chọn để chống lại chiến tranh xâm lược của đế quốc Mỹ, con đường đó là con đường cầm vũ khí chiến đấu.

        Vẻ đẹp sử thi lãng mạn trong tác phẩm còn được thể hiện qua nghệ thuật khắc họa, xây dựng hình tượng. Rừng xà nu là hình tượng nghệ thuật xuyên suốt tác phẩm. Câu văn khắc họa rõ nét nhất vẻ đẹp của rừng xà nu: “Trong rừng ít loại cây sinh sôi nảy nở khoẻ như vậy ; nhưng cũng có những cây vượt lên được cao hơn đầu người, cành lá sum sê như những con chim đã đủ lông mao lông vũ. Đạn đại bác không giết nổi chúng, những vết thương của chúng chóng lành như những vết thương trên một thân thể cường tráng.” Rừng xà nu là hình ảnh mang tính biểu tượng, nó gợi lên vẻ đẹp của thiên nhiên, tạo không gian nghệ thuật làm nền cho câu chuyện; nó biểu tượng cho vẻ đẹp của con người Tây Nguyên nói chung, người dân làng Xô Man nói riêng. Trong câu chuyện, rừng xà nu xuất hiện nhiều lần dưới nhiều biến thể khác nhau: khói xà nu xông bảng cho Mai và T nú học, nhựa xà nu, tẩm đốt ngón tay T nú, đống lửa xà nu,…  Câu văn: “…Những đồi xà nu nối tiếp tới chân trời…”  được lặp đi lặp lại trong tác phẩm như mở ra trước mắt người đọc một không gian vô tận, màu xanh nổi bật của rừng xà nu, nó toát lên vẻ đẹp kì vĩ, tráng lệ của mảnh đất Tây Nguyên. Hơn nữa, nó làm tôn lên, nâng tầm vóc câu chuyện về làng Xô Man, về anh T nú trở nên hùng tráng.

        Bên cạnh việc khắc họa hình tượng rừng xà nu, tác giả còn khéo léo xây dựng một hệ thống nhân vật trong tác phẩm như cụ Mết , T nú, bé Hưng,… Họ có cuộc đời và số phận khác nhau nhưng những người này đều có điểm chung giống nhau đó là họ đều là những nhân vật tiêu biểu cho làng Xô Man. Nếu để ý kĩ ta sẽ nhận ra rằng hệ thống nhân vật mà tác giả xây dựng ở đây là xây dựng theo sự tiếp nối của các thế hệ trong cuộc đấu tranh chống kẻ thù: cụ Mết là già làng, Dít thuộc thế hệ trưởng thành và Hưng đại diện cho thế hệ mới lớn. Bên cạnh đó, nhà văn còn đề cao bổn phận, vai trò và trách nhiệm của mỗi con người họ: cụ Mết dẫn dắt người dân làng Xô Man đến với Đảng, đến với việc đứng lên chống giặc ngoại xâm, gìn giữ những giá trị lịch sử của truyền thống dân làng mình.  Dít thì trực tiếp lãnh đạo làng Xô Man đánh giặc bởi Dít là một chị bí thi kiêm chính trị viên xã đội, là một người con gái rất bản lĩnh và nghiêm khắc.

      T nú là nhân vật trung tâm của câu chuyện, là một người tuyệt đối trung thành với Đảng, ngay từ khi còn nhỏ T nú đã được cụ Mết dạy: “cán bộ là Đảng, Đảng còn, núi nước này còn.” Có thể T nú còn nhỏ, không hiểu hết lời dạy của cụ Mết nhưng T nú tin cụ Mết và vì thế T nú tin vào cán bộ, tin vào Đảng, đến với Đảng bằng một niềm tin trong sáng.Càng trải qua thời gian, càng trưởng thành thì tình cảm của T nú dành cho Đảng ngày càng sâu sắc, phấn đấu hy sinh vì Đảng, trở thành con người kiên trung của Đảng. Khắc họa những phẩm chất tốt đẹp của T nú, tác giả tạo ra những ấn tượng, tình cảm tốt đẹp về nhân vật. Và quan trọng hơn, qua phẩm chất của T nú, ta hiểu những phẩm chất đó cũng là tiêu biểu cho người dân làng Xô Man, người dân Tây Nguyên.

       Có thể nói nhà văn Nguyễn Trung Thành vô cùng thành công về các tác phẩm mang chủ đề về Tây Nguyên, về các cuộc chiến đấu của Tây Nguyên. Tác phẩm mang đậm chất lãng mạn sử thi và nó được thể hiện rõ nét qua nội dung, ý nghĩa câu chuyện cùng nghệ thuật khắc họa khéo léo của nhà văn, khiến người đọc cảm thấy yêu đất nước mình hơn, cảm thấy cần phải có trách nhiệm học tập và làm việc để góp phần dựng xây đất nước cho xứng đáng với công lao của các thế hệ đi trước.

>>> Xem thêm:

Check Also

phân tích nhân vật vợ nhặt trong tác phẩm vợ nhặt

Phân tích tình huống độc đáo trong truyện Vợ nhặt | Làm văn mẫu

( Văn mẫu lớp 12) Đề bài: Em hãy phân tích tình huống truyện độc …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *