Home / BÀI VĂN HAY / Nghị luận xã hội về bệnh vô cảm trong xã hội hiện nay | Văn mẫu

Nghị luận xã hội về bệnh vô cảm trong xã hội hiện nay | Văn mẫu

( Văn nghị luận xã hội lớp 11)

Đề bài: Em hãy phát biểu cảm nghĩ về căn bệnh vô cảm trong xã hội hiện nay 

( Bài làm của bạn Nguyễn Khánh Huyền)

Bài làm

        Nữ văn sĩ khiếm thị, khiếm thính người Mỹ – Hellen Keller đã từng quan niệm rằng: "Chúng ta có thể đã chữa trị được hầu hết thói xấu xa nhưng chúng ta vẫn chưa tìm ra liều thuốc cho thói xấu tồi tệ nhất, sự vô cảm của con người". Vô cảm là một căn bệnh vô cùng nghiêm trọng đối với nhân loại, nó dường như trở thành từ khóa tìm kiếm phổ biến trên các trang mạng điện tử. Vậy chúng ta hiểu gì về căn bệnh lâm sàng này?

       Bệnh vô cảm là một căn bệnh tâm lý của những con người có trái tim lạnh giá, họ lạnh lùng, ích kỷ, thờ ơ trước mọi sự vật, sự việc xảy ra trong cuộc sống hằng ngày. Dù cho những điều xấu xa nhất, những điều tồi tệ nhất đến với họ và những người xung quanh, họ cũng làm ngơ và không mảy may quan tâm đến những điều đó. 

       Chúng ta thường phát hiện ra những người bị căn bệnh vô cảm qua những biểu hiện như sau: thứ nhất, họ thờ ơ với những nỗi buồn, vui, sung sướng hay đau khổ của mọi người xung quanh mình, như là chẳng có biểu hiện hay phản ứng gì khi biết bạn mình bị mất tiền hay nhìn thấy một vụ tai nạn thảm khốc trên đường,… Thứ hai, họ thờ ơ với những điều xấu xa, ác độc, ví dụ như thấy một kẻ gian móc túi trên xe buýt, thấy các bạn trong lớp quay cóp, gian lận trong thi cử,… mà lại lờ đi, coi như đó không phải chuyện của mình. Thứ ba, họ bàng quan trước cái đẹp, trước vẻ đẹp của thiên nhiên và cuộc sống, họ không có nhu cầu tận hưởng những gì đẹp đẽ mà thiên nhiên và cuộc sống đem lại. Biểu hiện cuối cùng vô cùng nguy hiểm của căn bệnh vô cảm đó là thờ ơ trước những sự kiện, vấn đề xã hội nóng bỏng, chấn động dư luận, như việc thờ ơ trước sự kiện giàn khoan Trung Quốc ở biển Đông hay như việc không tham gia đóng góp ủng hộ đồng bào lũ lụt, nghèo khó,… bởi vì họ cho rằng những vấn đề xã hội đó không ảnh hưởng gì đến miếng cơm, manh áo của họ nên họ lạnh nhạt, không mảy may quan tâm đến những sự việc đã và đang diễn ra xung quanh họ. Những biểu hiện trên của căn bệnh lâm sàng này hết sức nguy hiểm và đáng lên án trong xã hội hiện nay. Tôi từng chứng kiến một sự việc gây gổ giữa hai nữ sinh tại một trường THPT, một trong hai cô bé đó bị hất cả một chai mắm tôm vào mặt và chỉ biết ôm mặt khóc, thế nhưng những người xung quanh vẫn thản nhiên vỗ tay, reo hò và thậm chí còn quay clip để đăng lên các trang mạng. Phải chăng những con người vô tư hò reo, vỗ tay đó đã đánh mất lòng thương cảm tối thiểu đối với con người rồi hay sao? Tôi lấy làm xót xa, đau lòng trước sự việc ấy. Bệnh vô cảm đang ngày càng lan rộng ra toàn cầu, nó len lỏi vào từng tế bào xã hội, vào từng tập thể, gia đình, từng cá nhân, nó giết chết cảm xúc của con người và dần biến con người trở thành những kẻ máu lạnh, tanh lòng.

        Nguyên nhân dẫn tới căn bệnh vô cảm phần lớn là do thói sống ích kỷ, chỉ nghĩ cho bản thân mà không quan tâm đến những người xung quanh, nhiều bạn trẻ khi ở nhà quen được bố mẹ chiều chuộng, thậm chí được bố mẹ vẽ sẵn cho đường đi nước bước cho tương lai nên các bạn ấy không phấn đấu, cố gắng, không có trí tiến thủ, không bận tâm với mọi thứ. Bên cạnh đó, sự vô cảm còn được hình thành do tốc độ, nhịp sống hối hả của xã hội thời đại, chúng ta bị cuốn vào guồng quay học tập và làm việc nên nhiều khi lãng quên những sự việc diễn ra xung quanh. Hơn thế nữa, nguyên nhân dẫn đến căn bệnh này còn do xã hội ngày càng phát triển theo chiều hướng "đô thị hóa", các tập tục, văn hóa xóm làng ngày càng bị mai một đi, mọi người dần sống theo kiểu "nhà nào biết nhà nấy" nên họ không còn dành sự quan tâm, hỏi han, mời chào đối với bà con xóm giềng nữa. Chính những nguyên nhân này đã dẫn đến sự hình thành và phát triển của bệnh vô cảm bên trong mỗi con người, vì vậy các chuyên gia tâm lý luôn nỗ lực cố gắng để tìm ra các giải pháp phù hợp để hạn chế và loại trừ căn bệnh trầm trọng đáng lên án này.

       Về hậu quả của căn bệnh vô cảm, nó khiến con người – những người mắc phải căn bệnh này đánh mất đi tình thương cơ bản đối với nhân loại, thậm chí nó làm con người đánh mất lương tâm và phẩm chất đạo đức. Vì căn bệnh này mà người dân để yên cho các vụ cướp giật liên tục xảy ra trong cuộc sống hằng ngày; vì căn bệnh này mà những quan chức nhà nước tham ô, tham nhũng, chà đạp và vùi dập người khác để giành lấy quyền lợi và bổng lộc cho chính mình; vì căn bệnh này mà cha mẹ thờ ơ trước việc dạy dỗ, chăm sóc con cái để khi những đứa trẻ vô tội này lớn lên, chúng sẽ vô tình trở thành nạn nhân của căn bệnh vô cảm giống như những người nuôi dạy chúng,… Còn vô vàn những tác hại khó lường của căn bệnh vô cảm này đối với con người trong xã hội hiện nay, nó là một hiểm họa to lớn, một trái bom nổ chậm có thể giết chết cảm xúc và lương tâm mỗi con người.

         Về giải pháp để ngăn ngừa và tiêu diệt căn bệnh vô cảm này, không có một giải pháp nào hiệu quả hơn sự nhận thức của mỗi cá nhân. Mỗi chúng ta cần phải biết quan tâm, chia sẻ với mọi người xung quanh, có ý thức tham gia và vận động tuyên truyền các phong trào, hoạt động ý nghĩa như phong trào thanh niên tình nguyện, đền ơn đáp nghĩa cùng các hoạt động xã hội vì cộng đồng khác. Sự nhận thức của mỗi cá nhân chính là giải pháp hiệu quả nhất để loại trừ căn bệnh tâm lý nghiêm trọng này ra khỏi xã hội mà chúng ta đang sống.

         Bệnh vô cảm đã dần đánh mất truyền thống "lá lành đùm lá rách", "thương người như thể thương thân" của ông cha ta. Căn bệnh này càng ngự trị thì mối quan hệ giữa con người với con người càng xa cách, mối quan hệ đó sẽ thiếu hơi ấm của tình thương, thiếu đi sự cảm thông sâu sắc, sự sẻ chia, cưu mang lần nhau. Hy vọng rằng những con người vô tình mắc phải căn bệnh ấy sẽ sớm thức tỉnh và tạo niềm khát vọng được gắn bó, san sẻ với cộng đồng để cuộc đời của họ trở nên ý nghĩa và quý giá hơn.

>>> XEM THÊM : 

Check Also

nghị luận xã hội về bệnh thành tích hiện nay

Nghị luận xã hội về bệnh thành tích hiện nay | Làm văn mẫu

( Bài văn hay lớp 12) Đề bài: Nghị luận xã hội về bệnh thành …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *