Home / VĂN MẪU THPT / Văn mẫu lớp 12 / Phân tích bài Ông già và biển cả của Hê-minh-uê | Làm văn mẫu

Phân tích bài Ông già và biển cả của Hê-minh-uê | Làm văn mẫu

( Văn mẫu lớp 12)

Đề bài: Em hãy phân tích bài Ông già và biển cả của Hê-minh-uê

( bài làm của bạn Nguyễn Khánh Huyền)

Bài làm

      Ơ-nít Hê-minh-uê là nhà văn Mỹ nổi tiếng của thế kỷ XX, sinh trưởng tại bang I-li-noi, trong một gia đình trí thức. Ông là người có nghị lực và luôn muốn thử thách khả năng chịu đựng của con người. Năm 1952, sau gần 10 năm sống ở Cu-ba, Hê-minh-uê cho ra đời “Ông già và biển cả”, truyện là đỉnh cao trong sự nghiệp văn học của Hê-minh-uê. Nó là minh chứng hùng hồn cho nguyên lý “tảng băng trôi” trong nghệ thuật văn chương phương Tây hiện đại. Đó là một “áng văn giản dị và trung thực về con người” với những mơ ước, khát vọng và sức mạnh phi thường.

      Nhân vật ông già trong truyện làm nghề đánh cá. Theo các chuyên gian nghiên cứu, đây là một phần của tượng trưng Cơ đốc giáo trong thiên truyện.Theo thần thoại Hy Lạp, thần biển Nê-rớt thường được tả như một ông già của biển cả. Ta không biết rõ chính xác tuổi của ông già, chỉ biết đây là một ông già đơn độc trên biển.Tính chất cá nhân, hoàn cảnh đơn độc hành động vì sự sống làm ta nhớ tới nhân vật Rô-bin-xơn Cru-xô. Trên biển cả bao la, cách biệt với xã hội văn minh, ông hành động đơn độc, không có bất kì ai giúp đỡ, hệt như những người dũng sĩ đấu bò tót hay người lính trên chiến trường một mình đối diện với cái chết. Con người ông toát lên phẩm chất của một cá nhân dũng cảm, khéo léo và dày kinh nghiệm từng trải. Ông là một con người muốn vượt qua thử thách nghiệt ngã khi đối diện với kẻ thù là con cá khổng lồ. Phẩm chất từng trải được thể hiện như: “Lão không cần la bàn để biết hướng Tây Nam”.

       Đoạn trích miêu tả cảnh giằng co giữa ông lão và con cá, nhiều lần cá lượn vòng, tiến đến gần thuyền rồi lại ra xa. Ý nghĩ “Bây giờ phải khuất phục nó rồi sau đó mình phải giết nó” xuất hiện trong đầu ông lão cho thấy tính chất nghiêm trọng của cuộc chiến đấu. Con cá cứ bơi lượn vòng gần rồi lại ra xa, chậm rãi như thách đố, mời gọi. Nhìn gần thì thấy nó thật đẹp và to lớn: “Cái đuôi lớn hơn cả chiếc lưỡi hái lớn, màu tím hồng dựng lên trên mặt đại dương xanh thẫm. Nó lại lặn uống và kho con cá hãy còn mấp mé mặt nước, ông lão có thể nhìn thấy thân hình đồ sộ và những sọc màu tía trên mình nó. Cánh vi trên lưng xếp lại, còn bộ vây to sụ bên sườn xòe rộng”, “Bây giờ con cá lại tiếp tục lượn vào theo vòng tròn của nó, trông điềm tĩnh và tuyệt đẹp.”  Ông quyết tâm chiến đấu với con cá mặc dù xây xẩm mặt mày, hoa mắt chóng mặt: “Ông lão thấy hoa mắt suốt cả tiếng đồng hồ, mồ hôi xát muối vào mắt lão và xát muối lên vết cắt phía trên mắt và trán. Lão không ngại chuyện hoa mắt. Chừng ấy bình thường khi cứ căng người ra mà kéo sợi dây. Nhưng đã hai lần lão cảm thấy chóng mặt và choáng váng và điều ấy khiến lão sợ: ta không thể tự chơi xỏ mình và chết trước một con cá như thế này được, lão nói”.Tinh thần quyết chiến quyết thắng được thể hiện rất rõ qua hình tượng ông lão đánh cá. Ông thấy tự tin và phấn khích khi đứng trước một đối thủ ngang tài, ngang sức. Ông nói chuyện với con cá như một người bạn, như một đối thủ trong cuộc chiến đấu một mất một còn: “Mày đang giết tao, cá à, ông lão nghĩ. Nhưng mày có quyền làm như thế. Tao chưa bao giờ thấy bất kì ai hùng dũng, duyên dáng, bình tĩnh, cao thượng hơn mày, người anh em ạ. Hãy đến và giết ta đi. Ta không quan tâm chuyện ai giết ai.” Ông đã thắng con cá vì ông không bao giờ nghĩ mình cao hơn nó, luôn coi nó là đối thủ ngang tầm. Trong lúc đau đớn và kiệt sức, ông đã huy động toàn bộ sức mạnh tinh thần và thể chất để phóng lao giết con cá.

        Ông lão yêu thể thao là hâm mộ Đi Ma-giô, một trung vệ nổi tiếng của bóng chày Mỹ những năm 1940 – 1950, cha cầu thủ này cũng là người đánh cá. Đi Ma-giô bị chứng đau xương chân, mỗi khi chạy rất đau đớn nhưng anh vẫn thi đấu tốt. Nghĩ đến Đi Ma-giô là cách ông tự khích lệ bản thân mặc dù tay và lưng đã rất nhức nhối.

        Ông lão là người có đức tín tôn giáo. Trong khi chiến đấu với con cá, ông nghĩ: “Chúa giúp ta chịu đựng. Ta sẽ đọc một trăm lần kinh Lạy cha và một trăm lần kinh Mừng Đức Mẹ. Nhưng lúc này thì ta chưa thể đọc.” Ông thường trò chuyện với con cá như kiểu độc thoại nội tâm. Con cá đối với ông lúc như kẻ thù, lúc lại như một người bạn, ông gọi nó là “người anh em”.

       Về hình ảnh con cá kiếm, nó được tả thực và có những lớp nghĩa tượng trưng quan trọng. Đây là con cá rất lớn, chỉ người nào dám đi ra mãi xa ngoài khơi mới gặp con cá đó. Ông lão vùa chiến đấu với con cá như kẻ thù đích thực, đồng thời coi nó như người anh em và trò chuyện với nó.

       Con cá lượn vòng tròn, khi gần khi xa có thể gợi liên tưởng đến cơ hội, may mắn ( ông lão nghĩ “con cá là vận may của ta”) không phải lúc nào cũng đến với con người mà phải có trí tuệ và lòng dũng cảm để tạo ra vận may. Con cá là hiện thân của những mục tiêu to lớn, đồng thời là những thử thách nghiệt ngã, tượng trưng cho ham muốn và nỗi đau khổ, cho sự sống và cái chết. Đấu tranh với con cá thực ra là đấu tranh với tự nhiên, đồng thời chính là đấu tranh với bản thân mình để vượt lên trên những giới hạn của mình. Con cá được ông lão buộc chặt vào thuyền nhưng cảm giác con cá trong mơ vẫn còn ám ảnh lão. Sau đó lại mang lại cảm giác không biết con cá đưa lão vào bờ hay ông lão đưa nó vào bờ nữa, quả thực là một chiến công lớn mà người chiến thắng vẫn có cảm giác trong mơ, không dám tin là sự thật.

      Về nghệ thuật kể chuyện, câu chuyện được kể từ ngôi thứ ba tức là người kể chuyện đứng từ bên ngoài kể lại cho người đọc về ông lão đánh cá. Nhưng suy nghĩ và ước mơ của ông đã được người kể biết trước. Bên cạnh đó, nét đặc biệt của cách kể này là những ý nghĩ của Xan-ti-a-gô được thuật lại qua ngôn ngữ độc thoại sống động trực tiếp.Tác giả không cắt nghĩa, không giải thích những chuyện diễn ra với nhân vật. Toàn bộ câu chuyện là lời kể khách quan, không hề có việc đưa những suy ngẫm của tác giả vào. Đây là dụng ý để người đọc tích cực tham gia vào câu chuyện. Ngôn ngữ độc thoại đặc biệt được chú ý khai thác, gần như là chỗ dựa quan trọng cho nghệ thuật tự sự của chuyện. Qua ngôn ngữ độc thoại, tính cách và tâm lý ông lão được bộc lộ rõ. Ngoài ra, ngôn ngữ kể của câu chuyện rất giản dị và tiết kiệm, tả thực các hành động và quan sát của nhân vật. Hầu như không thấy câu phức hợp trong truyện này. Cách kể chuyện của tác giả đã khiến mỗi người đọc tác phẩm lại có thể liên tưởng theo cách này hoặc cách khác.

      Thông qua câu chuyện “Ông già và biển cả” , Hê-minh-uê đã gửi gắm niềm tin tưởng lớn lao vào con người đó là trong bất kỳ hoàn cảnh nào con người có thể bị hủy diệt nhưng không thể bị đánh bại.

>>> Xem thêm:

Check Also

phân tích nhân vật vợ nhặt trong tác phẩm vợ nhặt

Phân tích tình huống độc đáo trong truyện Vợ nhặt | Làm văn mẫu

( Văn mẫu lớp 12) Đề bài: Em hãy phân tích tình huống truyện độc …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *