Home / VĂN MẪU THPT / Văn mẫu lớp 11 / Phân tích nhân vật viên quản ngục trong Chữ người tử tù | Làm văn mẫu

Phân tích nhân vật viên quản ngục trong Chữ người tử tù | Làm văn mẫu

( Văn mẫu lớp 11)

Đề bài: Phân tích nhân vật viên quản ngục trong Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân

( bài phân tích của bạn Nguyễn Khánh Huyền)

Bài làm

        Nguyễn Tuân là nhà văn giàu cá tính. Với ông, viết văn là cách để khẳng định cá tính độc đáo của mình. Ông còn am hiểu nhiều ngành văn hóa, nhiều môn nghệ thuật khác nhau như hội họa, điêu khắc, sân khấu, điện ảnh,… và thường vận dụng vào các trang viết. Những trang viết của Nguyễn Tuân bao giờ cũng mang một màu sắc riêng rất dễ nhận, đó là nét tài hoa, uyên bác. “Chữ người tử tù” là thiên truyện xuất sắc nhất trong tập truyện ngắn “Vang bóng một thời” ( xuất bản đầu năm 1940) của Nguyễn Tuân. “Chữ người tử tù” là tác phẩm ngợi ca vẻ đẹp của con người được kết tinh trong hình tượng Huấn Cao. Bên cạnh Huấn Cao, nhân vật viên quản ngục cũng là một sáng tạo thành công của Nguyễn Tuân.

         Viên quản ngục lả người biết yêu, biết trân trọng nghệ thuật, điều này được thể hiện qua sở thích chơi chữ của ông. Ông ngưỡng mộ tài viết chữ của Huấn Cao, có sở nguyện một ngày kia được treo trong nhà mình đôi câu đối do chính ông Huấn viết. Đối với ngục quan, chữ ông Huấn đẹp lắm, vuông lắm; chữ ông Huấn là vật báu ở trên trời. Khi nắm giữ trong tay mạng sống của Huấn Cao, ngục quan cảm thấy day dứt, dằn vặt, không biết làm cách nào để xin được chữ. Ngục quan càng đau khổ, day dứt bao nhiêu thì sự đam mê, tình cảm dành cho ông Huấn càng được thể hiện rõ. Nếu Huấn Cao là một nhà văn có tài, biết sáng tạo ra cái đẹp thì ngục quan là người biết yêu, biết thưởng thức và trân trọng cái đẹp. Điều đó cũng cho ta thấy được ngục quan là người có tâm hồn và tố chất của người nghệ sĩ.

       Bên cạnh niềm đam mê nghệ thuật, viên quản ngục còn là người có tấm lòng biệt nhỡn liên tài. “Biệt nhỡn liên tài” dùng để chỉ tấm lòng cảm kích đặc biệt. Tấm lòng ấy được biểu hiện qua thái độ của viên quản ngục đối đãi với Huấn Cao, dành cho ông Huấn sự quan tâm đặc biệt như sai người quét dọn buồng giam, nhìn Huấn Cao bằng cái nhìn hiền lành, sai người bưng rượu thịt vào tận buồng giam, đích thân vào tận buồng giam hỏi ông Huấn có cần gì xin được chu tất. Sự quan tâm đặc biệt ấy xuất phát từ suy nghĩ muốn cho ông Huấn đỡ cực trong ngày giam giữ, hơn nữa sự quan tâm ấy xuất phát từ tấm lòng chứ không hề mưu toan, tính toán. Khi biết ông Huấn nói những điều khinh bạc, ngục quan không giận vì biết Huấn Cao là người đầu đội trời, chân đạp đất, còn mình chỉ là một tiểu lại. Điều này thể hiện quản ngục viêm là người biết người biết ta và rất trân trọng ông Huấn. Ngoài ra, viên quản ngục còn biết nhận ra nét phải trái, đúng sai. Việc này được thể hiện thông qua sự tiếp thu, ghi nhận ý kiến, lời khuyên của Huấn Cao dành cho mình và thái độ biết cúi đầu trước cái đẹp, trước một nhân cách cao cả của viên quản ngục. Đây chính là biểu hiện của thiên lương trong sáng, Chính vì ngục quan có tấm lòng thiên lương, biệt nhưỡng nên Huấn Cao phải ngưỡng mộ: “Ta cảm cái tấm lòng biệt nhỡn”.

       Viên quản ngục còn là một người có khí phách. Ông là người trông coi, quản lý, là người có quy quyền cho một nhà ngục, là đại diện cho bộ máy pháp luật của một xã hội. Chính vì thế, hơn ai hết, ngục quan là người hiểu rõ về pháp luật, nắm rõ về phép nước, hiểu phép nước ngặt lắm và hiểu rõ được vai trò, trách nhiệm của mình.Tuy nhiên thực tế, ngục quan lại có hành động biệt đãi tử tù, biệt đãi Huấn Cao. Hơn ai hết, viên quản ngục ý thức rằng việc làm đó là phạm phép nước. Ý thức được như vậy nhưng viên quản ngục vẫn làm bởi ông không biết sợ những phiền lụy riêng cho mình. Đây chính là khí phách của một con người.

       Về nghệ thuật khắc họa nhân vật viên quản ngục, tác giả sử dụng nghệ thuật miêu tả ngoại hình và nghệ thuật khai thác nội tâm bên trong của con người có chiều sâu tâm hồn. Nguyễn Tuân đã tạo ở viên quản ngục những nghịch lý giữa công việc và tâm hồn để làm nổi bật nhân vật nquanr ngục viên “một thanh âm trong trẻo chen vào giữa một bản đàn mà nhạc luật đều hỗn loạn xô bồ”.

        Khi khắc họa hình tượng viên quản ngục, tác giả đè cao vẻ đẹp thiên lương, khí phách về con người. Qua đóm tiếp tục thể hiện quan điểm của mình về cái đẹp, về vẻ đẹp của con người. Qua nhân vật quản ngục, tác giả khẳng định cái đẹp có thể cảm hóa con người. Mục đích xây dựng hình tượng nhân vật viên quản ngục chính là để bổ sung và làm cho nhân vật Huấn Cao trở nên hoàn thiện.

>>> Xem thêm:

Check Also

phân tích nhân vật vợ nhặt trong tác phẩm vợ nhặt

Phân tích tình huống độc đáo trong truyện Vợ nhặt | Làm văn mẫu

( Văn mẫu lớp 12) Đề bài: Em hãy phân tích tình huống truyện độc …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *