Home / VĂN MẪU THPT / Văn mẫu lớp 12 / Phân tích sức sống tiềm tàng của nhân vật Mị trong Vợ chồng A Phủ | Văn mẫu

Phân tích sức sống tiềm tàng của nhân vật Mị trong Vợ chồng A Phủ | Văn mẫu

( Văn mẫu lớp 12)

Đề bài: Phân tích sức sống tiềm tàng của nhân vật Mị trong Vợ chồng A Phủ

( bài làm của Nguyễn Khánh Huyền)

Bài làm:

        Tô Hoài là một trong những cây bút văn xuôi hàng đầu nền văn học hiện đại Việt Nam, là nhà văn có biệt tài nắm bắt rất nhanh nhạy những nét riêng trong phong tục, tập quán của những miền đất mà ông đã đi qua. Tác phẩm “Vợ chồng A Phủ” được in trong tập truyện Tây Bắc 1952 và trong đó, Mị là nhân vật trung tâm của truyện ( cùng với A Phủ). Mị chính là bông hoa ban thuần khiết của núi rừng Tây Bắc, luôn mang trong mình sức sống tiềm tàng dù cho phải ở trong hoàn cảnh khốn khổ như thế nào đi chăng nữa.

        Nhân vật Mị xuất hiện ngay đầu câu chuyện, giữa khung cảnh tấp nập của nhà thống lý Pá Tra. Ở đó có nhiều nương, nhiều bạc, nhiều thuốc phiện nhất làng. Người ta không thể không chú ý đến Mị – một cô gái đang ngồi quay sợi bên tảng đá trước cửa, cạnh tàu ngựa – một vị trí có rất nhiều ngụ ý, phải chăng ngụ ý của tác giả là đặt ngang hàng cô Mị cùng tảng đá và cái tàu ngựa? Nhân vật Mị trong truyện là một cô gái người Mèo, con nhà nghèo nhưng Mị mang trong mình rất nhiều phẩm chất tốt đẹp. Mị vừa đẹp người, vừa đẹp nết, đảm đang, hiếu thảo, chịu khó, hơn thế nữa cô còn rất yêu đời và yêu cuộc sống và rất mực tài hoa.

       Vẻ đẹp con người Mị hứa hẹn mang lại cho Mị một tương lai đầy hạnh phúc. Tuy nhiên, trái với vẻ đẹp ấy, Mị phải chịu số phận vô cùng bất hạnh, đó chính là bị bắt về làm dâu nhà Thống Lý. Cha mẹ Mị vay tiền Thống Lý làm đám cưới và phải trả mỗi năm một nương ngô. Mẹ Mị đã mất nhưng nợ vẫn chưa trả hết. Thống Lý tuyên bố: “Cho tao đứa con gái… tao xóa hết nợ”, Mị biến thành hàng hóa để trao đổi, Mị phải chấp nhận một cuộc sống hôn nhân không tình yêu, không hạnh phúc. Quãng đời khổ cực và bất hạnh của Mị bắt đầu từ đó. Mị đã từng có ý định ăn lá ngón để tự tử nhưng vì thương cha mẹ nên lại nuốt nước mắt vào trong mà quay trở lại nhà Pá Tra. Nỗi bất hạnh khiến cho cô gái đang ở tuổi yêu đương, tràn đầy sức sống biến thành con người hoàn toàn khác. Tuy nhiên, ở lâu trong cái khổ, Mị quen rồi. Nỗi đau khổ đã đáng sợ nhưng còn nhận thức được nỗi khổ của mình tức là con người ta vẫn còn cảm xúc. Mị đã không còn nghĩ đến việc tự tử nữa. Điều này tương đương với việc cô đã trải đến tận cùng của nỗi đau xót rồi, dù có vùng vẫy hay quẫy đạp nữa thì cũng không thể nào thoát ra được nên cô buông xuôi tất cả. Và mọi thứ cứ thế trôi đi, tới một ngày – khi đêm tình mùa Xuân tới. Trong suốt quãng thời gian của một năm, những ngày cuối năm hay đầu xuân thường là những ngày khơi gợi trong lòng ta nhiều cảm xúc nhất, đặc biệt là đối với những người xa xứ. Mị sống trong nhà chồng nhưng trước nay cô chưa bao giờ có thể coi nơi ấy là nhà mình cả mà đối với cô, nơi đó chẳng khác gì địa ngục. Ở đó, Mị chỉ là một thứ nô lệ không mất tiền, bị hành hạ cả về thể xác và tinh thần. Mị trơ lì, lãnh đạm, “lùi lũi như con rùa trong xó cửa”. Nhưng vào những đêm mùa Xuân, cô không thể tránh khỏi những cảm xúc. Giờ đây, những âm thanh của cuộc sống trong đêm tình mùa Xuân mới có cơ hội được tâm hồn Mị để ý tới. Nghe tiếng sáo, Mị cảm thấy bồi hồi, xao xuyến. Tiếng sáo dìu dắt những kí ức và ước mơ của một thời tự do, khát khao hạnh phúc.

        Tô Hoài thật sắc xảo khi khám phá và phát hiện một cách tinh tế sự thay đổi đầu tiên trong tâm hồn của người con gái bất hạnh này. Tiếng sáo gợi về kí ức. Kí ức đối lập với hiện tại tối tăm. Vì thế mà nó gợi nỗi buồn trong tâm hồn Mị. Mị lén lấy hũ rượu và uống ực từng bát, Mị muốn quên đi cảnh đời tăm tối, tủi cực và bất hạnh của mình, đây hoàn toàn là hành động có ý thức. Chính bởi vậy, cách uống rượu của Mị cũng rất lạ “uống ực”, Mị muốn nuốt những cay đắng, tủi cực vào trong lòng. Mặc những gì đang diễn ra, Mị chìm vào kí ức của mình thời xưa. Mị nhớ rằng mình đã từng rất thích thổi sáo và đã có biết bao chàng trai mê đắm, ngày đêm thổi sáo theo Mị. Hiện tại thật đối lập với quá khứ tươi đẹp. Nó thúc đẩy Mị đi theo tiếng gọi của kí ức để trở lại cuộc đời tươi đẹp ấy. Và Mị cũng muốn đi chơi. Mị không quan tâm tới thái độ ngạc nhiên của A Sử khi thấy ý định đi chơi của Mị. Hành động của Mị chứng tỏ Mị đang thoát ra khỏi thực tại, Mị làm tất cả việc đó như có một sức mạnh tiềm tàng, mãnh liệt ẩn chứa bên trong con người cô. Người phụ nữ này khi sức sống chưa trỗi dậy từng thấy mình giống như kiếp trâu ngựa, giống con rùa đằng sau xó cửa. Giờ đây lại nhận ra mình còn trẻ lắm. Một lần nữa, tiếng sáo gọi bạn tình lại xuất hiện:

“Anh ném pao, em không bắt

Em không yêu, quả pao rơi rồi”

      Lần này tiếng sáo thôi thúc Mị đứng dậy đến với hành động sửa soạn đi chơi. “Mị đến góc nhà, lấy ống mỡ xắn một miếng bỏ thêm vào đèn cho sáng”, đây là dấu hiệu bất thường bởi Mị luôn sống trong bóng tối. Mị muốn thắp sáng không gian trong buồng để xua tan đi bóng tối, hay sâu xa hơn, đã đến lúc Mị không chấp nhận sống trong bóng tối, muốn thắp lên ngọn lửa trong tâm hồn mình. “Mị cuốn tóc, với tay lấy cái váy hoa vắt ở trong vách”, lúc này trong đầu Mị vẫn dập dờn tiếng sáo, tiếng sáo cất lên trong tim Mị như hối thúc, thúc giục, tiếp thêm cho Mị sức mạnh. Tuy nhiên, ngay cả khi bị A Sử trói chặt vào cột và không cho đi nữa thì tất cả những âm thanh của cuộc sống vẫn văng cẳng trong đầu Mị. Tâm hồn cô vẫn mải mê theo tiếng sáo. Mị muốn chết là để thoát khỏi sự sống không đáng sống. Nhưng dù thế nào đi nữa thì sự sống vẫn cứ trỗi dậy đánh thức tâm hồn Mị. Mị vẫn sợ bị chết, giống như một người vợ thống lý đã từng bị trói trong nhà ba ngày cho đến lúc chết. Mị đã trải qua tất cả những cung bậc cảm xúc khác nhau nhưng đều theo chiều hướng sự sống ngày càng bừng tỉnh mãnh liệt.

       Qua việc phân tích diễn biên tâm trạng của nhân vật Mị trong đêm tình mùa Xuân ta thấy được Mị là hiện thân cho những người lao động miền núi tăm tối, khổ cực, bị đè nén, áp bức, bất công. Ở Mị có một sức sống tiềm tàng mãnh liệt. Khi viết về sức sống ấy, nhà văn đã đem đến cho tác phẩm một giá trị nhân đạo sâu sắc, mới mẻ, bởi nhà văn đã phát hiện ra sức sống mãnh liệt trong tâm hồn người lao động miền núi. Dẫu cuộc sống của họ có bị đè nén, vùi dập thì khát vọng sống của họ cũng không dễ gì bị dập tắt. Khi khắc họa tâm lý nhân vật, nhà văn đã miêu tả rất tỉ mỉ từng biểu hiện tâm lý, suy nghĩ của nhân vật. Để làm được điều đó, nhà văn phải hóa thân vào nhân vật, phải sống với nhân vật.

>>> Xem thêm:

Check Also

phân tích nhân vật vợ nhặt trong tác phẩm vợ nhặt

Phân tích tình huống độc đáo trong truyện Vợ nhặt | Làm văn mẫu

( Văn mẫu lớp 12) Đề bài: Em hãy phân tích tình huống truyện độc …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *