Home / VĂN MẪU THPT / Văn mẫu lớp 12 / Cảm nghĩ về nhân vật người đàn bà hàng chài trong truyện ngắn Chiếc thuyền ngoài xa

Cảm nghĩ về nhân vật người đàn bà hàng chài trong truyện ngắn Chiếc thuyền ngoài xa

( Văn mẫu lớp 12)

Đề bài: Em hãy nêu cảm nghĩ về nhân vật người đàn bà hàng chài trong truyện ngắn Chiếc thuyền ngoài xa của Nguyễn Minh Châu

( bài cảm nhận của bạn Nguyễn Khánh Huyền)

Bài làm

        Nguyễn Minh Châu là một trong những nhà văn đi tiên phong của nền văn học Việt Nam thời kỳ đổi mới. Truyện ngắn “Chiếc thuyền ngoài xa” được viết năm 1987, đây là tác phẩm tiêu biểu của Nguyễn Minh Châu thê hiện sự đổi mới sáng tác văn học. Tác phẩm đề cập đến vấn đề bạo lực gia đình, vấn đề về cuộc sống, số phận con người, đặc biệt là số phận người phụ nữ. Nhân vật trung tâm tiêu biểu đại diện cho thân phận người phụ nữ đương thời chính là người đàn bà hàng chài.

          Về đặc điểm nhân vật, người đàn bà hàng chài không có tên gọi cụ thể mà chỉ gọi bằng mụ, người đàn bà, người đàn bà hàng chài bởi vì câu chuyện được kể thông qua lời kể của nhân vật Phùng và Phùng gặp người đàn bà này trong hoàn cảnh vô cùng trớ trêu. Hơn thế nữa, tác giả không đặt tên nhân vật nhằm dụng ý làm cho hình tượng nhân vật trở nên khái quát. Ngoại hình của nhân vật người đàn bà hàng chài được khắc họa vô cùng đơn sơ: thô kệch, rỗ mặt, thân hình thì cao lớn, quần áo bạc phếch,… chỉ bằng vài nét phác họa cơ bản đủ cho ta nhận thấy cuộc sống của người phụ nữ lao động vất vả, khó khăn, thiếu thốn. Nhà văn muốn làm cho hình tượng nhân vật trở nên gần gũi, quen thuộc với cuộc sống đời thường. Hình ảnh người đàn bà là con người của cuộc đời đi vào tác phẩm văn học mà không cần đi qua hư cấu tưởng tượng.

       Về cuộc sống và số phận của người đàn bà hàng chài, toàn bộ cuộc sống gia đình của nhân vật hiện lên là một cặp vợ chồng và đàn con trên dưới 10 tuổi, họ sống và sinh hoạt trên một chiếc thuyền lưới vó. Bữa cơm của họ thường xuyên phải ăn xương rồng luộc chấm muối, niềm vui của người đàn bà là thấy những đứa con được ăn no. Cuộc sống của họ hiện lên rất tù túng, luôn phải đối mặt với cái đói và nghèo. Người đàn bà hàng chài khi sinh ra đã phải chịu thiệt thòi đủ mọi đường, chị mắc bệnh đậu mùa, rỗ mặt, xấu xí và tuổi trẻ không biết đến tình yêu. Chị trót có mang với anh hàng chài và vô tình trở thành nạn nhân của một cuộc hôn nhân không hạnh phúc với nạn bạo hành gia đình. Chị bị chồng bạo hành hết sức tàn nhẫn và dường như nó đã trở thành quy luật. Khắc họa số phận người đàn bà hàng chài, nhà văn cho ta thấy người đàn bà là hiện thân của cuộc sống lam lũ, vất vả, chịu nhiều thiệt thòi. Dường như hạnh phúc đối với người phụ nữ là quá xa xỉ.

       Tuy phải sống và chịu đựng một cuộc sống lam lũ, vất vả nhưng vẻ đẹp tiềm ẩn trong tâm hồn của người đàn bà hàng chài lại khiến cho tác giả say mê khám phá, vẻ đẹp đó trước hết là được thể hiện qua tình thương con vô bờ bến. Người đàn bà ý thức rất rõ về bổn phận, trách nhiệm với những đứa con đó là phải sống cho con, sống vì con chứ không phải sống cho mình. Khi sống trong cuộc sống địa ngục ấy, người đàn bà không kêu la một tiếng, không chống trả, không tìm cách chạy trốn mà trở nên cam chịu, nhẫn nhục. Hơn thế nữa, chị luôn tìm cách bảo vệ những đứa con bé bỏng của mình qua các chi tiết: khi những đứa con đã lớn, chị xin chồng lên bờ mà đánh hay là đi gửi thằng Phác – giống như lột da từ mặt mũi, tính cách của lão chồng bởi chị sợ con sẽ nhiễm thói bạo hành từ chồng. Vì thương con nên chị nỗ lực, cố gắng để cho những đứa con không bị tổn thương về tinh thần. Mặc dù cố gắng bảo vệ con nhưng chị đau đớn nhận ra rằng thằng Phác con mình vẫn nhiễm thói bạo hành từ cha, nó giật thắt lưng quật vào cha. Sự việc này chính là hậu quả của nạn bạo hành gia đình, nó làm chị rớt nước mắt, những dòng nước mắt ấy chứa đựng sự đau đớn trong tâm hồn người mẹ. Người đàn bà hàng chài tìm cho mình niềm vui từ những đứa con, thấy con mình được ăn no chính là niềm vui nhỏ nhoi, bình dị hiếm hoi, niềm vui được chắt ra từ trong cuộc sống quá nhiều vất vả, nghèo khó. Niềm vui đó cũng đủ để trở thành điểm tựa tinh thần, tiếp tục sống và vượt qua số phận.

        Vẻ đẹp tâm hồn của người đàn bà hàng chài còn được thể hiện qua sự hiểu biết sâu sắc về lẽ đời. Chị hiểu rõ trách nhiệm, bổn phận của người mẹ; hiểu rõ sự  cần thiết của một người chồng trên chiếc thuyền của gia đình hàng chài. Ngay cả khi bị bạo hành, chị còn hiểu được rằng lỗi không hoàn toàn là do chồng mà còn do mình đẻ nhiều. Không chỉ hiểu biết về lẽ đời mà chị còn rất hiểu chồng: lành nhưng cục, chị hiểu được hành vi bạo hành của con người không xuất phát từ bản chất mà xuất phát từ hoàn cảnh. Khi kể chuyện về cuộc đời mình cho Phùng và Đẩu, chị nhiều lần lặp lại câu nói: “ Các chú đâu có phải người làm ăn… cho nên các chú đâu có hiểu được cái việc của các người làm ăn lam lũ, khó nhọc..”. Câu nói trên toát lên được sự sắc xảo và hiểu biết sâu sắc về lẽ đời của người đàn bà hàng chài. Qua đó, ta nhận ra rằng có những hiểu biết mà con người ta có được không phải trong sách vở mà là từ cuộc sống, từ sự trải nghiệm.

          Vẻ đẹp tâm hồn của người đàn bà hàng chài còn được thể hiện qua lòng vị tha. Mặc dù bị chồng bạo hành tàn nhẫn nhưng người đàn bà không hề có thái độ hận thù, thù hằn với chồng; khi đứng trước chánh án Đẩu, chị vẫn tìm cách nói đỡ, nói hộ cho chồng. Bên trong cái vẻ thô kệch, nhọc nhằn là một tâm hồn nhân ái, là sự hiểu biết về lẽ đời. Phùng đã phải thừa nhận cả tình thương lẫn nỗi đau người đàn bà không bao giờ thể hiện ra bên ngoài. Điều đó cũng có nghĩa rằng vẻ đẹp trong tâm hồn người đàn bà là vẻ đẹp tiềm ẩn không dễ nhìn thấy. Vẻ đẹp tâm hồn ấy giúp ta nhận ra rằng đây là người đàn bà rất đáng trân trọng.

        Khắc họa nhân vật người đàn bà nhất là về số phận, nhà văn muốn đặt ra một vấn đề mang tính xã hội đó là cần phải quan tâm nhiều hơn tới số phận con người, hãy đem lại cho con người một cuộc sống ấm no, hạnh phúc, đó mới là ý nghĩa đích thực của cuộc sống, đó cũng là sự cần thiết cho một xã hội phát triển.  Khắc họa hình tượng nhân vật người đàn bà hàng chài, nhà văn đã tạo ra ở người đàn bà cái nghịch lý biểu hiện bên ngoài ( thô kệch, lam lũ) và tâm hồn đẹp đẽ bên trong. Từ đó, nhà văn muốn đặt ra vấn đề về sự nhìn nhận, đánh giá con người, không thể đánh giá họ một cách đơn giản thông qua vẻ bề ngoài, nhất là đối với những người lao động. Khi đánh giá con người, hãy cố gắng đi tìm những vẻ đẹp tiềm ẩn bên trong tâm hồn họ, bởi vẻ đẹp tâm hồn đó chính là “những hạt ngọc bị vùi lấp trong hạt cát bụi của đời thường”.

       Về nghệ thuật khắc họa nhân vật, nhà văn khắc họa nhân vật thông qua hai điểm nhìn: sự quan sát và cảm nhận của Phùng ( tính khách quan) và điểm nhìn của chính người đàn bà hàng chài ( tính chân thực). Nhà văn đã đặt nhân vật người đàn bà hàng chài trong những nghịch lý làm cho hình tượng nhân vật trở nên sâu sắc.

        Khi đặt ngòi bút khắc họa về nhân vật người đàn bà hàng chài, Nguyễn Minh Châu cho ta thấy người đàn bà là hiện thân của cuộc sống lam lũ, vất vả và chịu nhiều thiệt thòi. Dường như hạnh phúc đối với người phụ nữ là quá xa xỉ. Cuộc sống nghèo khó, vất vả của người đàn bà hàng chài không phải là hiện tượng cá biệt mà đây là hình ảnh ta vẫn thấy, vẫn gặp trong đời sống hằng ngày, nhất là đối với những người phụ nữ ở làng quê nghèo. Nhà văn cho ta thấy một thực trạng trong xã hội đó là cuộc sống của chúng ta vẫn còn những cảnh đói nghèo, nạn bạo hành gia đình vẫn tồn tại và trong đó nạn nhân phải hứng chịu không ai khác chính là người phụ nữ.

>>> XEM THÊM : 

 

Check Also

phân tích nhân vật vợ nhặt trong tác phẩm vợ nhặt

Phân tích tình huống độc đáo trong truyện Vợ nhặt | Làm văn mẫu

( Văn mẫu lớp 12) Đề bài: Em hãy phân tích tình huống truyện độc …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *